Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Cửa ngõ Sài Gòn được kiểm soát chặt

Ngày 1/4, ngày đầu tiên thực hiện cách ly toàn xã hội , 7 cửa ngõ thành phố được giám sát tình hình ra vào thành phố là: quốc lộ 1, quốc lộ 50, cao tốc Trung Lương – TP HCM, quốc lộ 22, Bình Triệu - bến xe Miền Đông, Xa lộ Hà Nội, cao tốc TP HCM - Long Thành - Dầu Giây.

Thanh tra Sở Giao thông Vận tải phối hợp CSGT xử lý vi phạm giao thông như ngày thường, đồng thời xử lý các hành vi vi phạm quy định phòng chống dịch Covid-19.

Theo ông Nguyễn Quốc Khánh, Chánh thanh tra Sở Giao thông Vận tải, việc hạn chế người dân từ các tỉnh khác vào TP HCM chỉ dừng lại ở việc nhắc nhở thông qua các chốt CSGT. Để đảm bảo yêu cầu chống dịch hiệu quả, nhiều ôtô thuộc diện cấm vào thành phố như xe hợp đồng 9 chỗ trở lên, xe hợp đồng công nghệ... bị yêu cầu quay về.

Từ tối qua, Sở Giao thông Vận tải có thông báo ngừng toàn bộ ôtô khách tuyến cố định, taxi, xe buýt, xe du lịch, hợp đồng ứng dụng công nghệ ngừng hoạt động từ 1/4 đến 15/4 nên lực lượng thanh tra xử lý nhiều nội dung hơn. Trước đó các chốt chỉ rà soát đối với trường hợp xe hợp đồng trên 9 chỗ.

TPHCM ngày đầu tiên cách ly toàn xã hội
 
 
TPHCM ngày đầu tiên cách ly toàn xã hội

Đường phố Sài Gòn trong ngày đầu cách ly toàn xã hội. Video: Hoàng Thanh - Công Khang - Nguyễn Điệp.

Nội đô Sài Gòn hôm nay vắng xe hơn rất nhiều so với những ngày đầu dịch bệnh khởi phát. Cửa hàng, quán cơm, cà phê đều đóng cửa; số ít khác treo biển bán mang về. Siêu thị, chợ truyền thống vẫn mở nhưng lượng người mua không nhiều.

Từ sáng sớm, cán bộ phường xã tại 24 quận huyện chia nhau nhắc nhở chủ hàng quán, người dân theo Chỉ thị 16. Chủ tịch UBND phường 12 (quận 3) Trần Thanh Túc cho biết, phường yêu cầu một số cửa hàng dừng kinh doanh; kêu gọi người dân không tụ tập nơi công cộng, vận động "cố gắng ở trong nhà, chỉ ra đường khi thực sự cần thiết". Riêng công việc ở phường được các cán bộ thực hiện chế độ xoay ca, tuần phiên dịch tra, làm việc luân phiên tại nhà, qua mạng.

Trong khi đó, lãnh đạo Công an TP HCM yêu cầu toàn lực lượng thực hiện nghiêm trong phòng chống dịch. Công an quận, huyện giám sát việc cách ly, thường xuyên nhắc nhở cơ sở kinh doanh, yêu cầu đeo khẩu trang cũng như giải tán việc tụ tập từ 2 người trở lên... Công an TP HCM sẽ mở đợt cao điểm trấn áp tội phạm đảm bảo an ninh trật tự.

Theo Giám đốc Sở Lao động – Thương binh và Xã hội Lê Minh Tấn, đơn vị đã yêu cầu 2/3 nhân viên làm việc ở nhà qua mạng hoặc điện thoại. Chỉ lãnh đạo cơ quan, những đơn vị trọng yếu như văn phòng, bảo trợ xã hội, phòng việc làm, an toàn lao động, bảo hiểm xã hội và những đơn vị mang tính đặc thù phải duy trì quân số trên 90%.

Đường Phạm Văn Đồng không một bóng người, tối 1/4. Ảnh: Quỳnh Trần.

Đường Phạm Văn Đồng không một bóng người, tối 1/4. Ảnh: Quỳnh Trần.

Trước đó, tối 31/3 Phó chủ tịch thường trực UBND TP HCM Lê Thanh Liêm ban hành văn bản khẩn hướng dẫn thực hiện các biện pháp cấp bách phòng, chống Covid-19 trong 15 ngày cách ly toàn xã hội.

UBND thành phố yêu cầu mọi người dân ở tại nhà, chỉ ra ngoài trong trường hợp thật sự cần thiết như mua lương thực, thực phẩm, thuốc men, cấp cứu; Cơ sở sản xuất, cơ sở kinh doanh dịch vụ, hàng hóa thiết yếu vẫn tiếp tục hoạt động bình thường để phục vụ người dân.

Các cơ quan, đơn vị nhà nước tổ chức cho cán bộ, công chức, viên chức người lao động sử dụng công nghệ thông tin làm việc tại nhà; chỉ những trường hợp thật sự cần thiết như trực chiến đấu, trực chống dịch, cung ứng hàng hóa dịch vụ thiết yếu, xử lý tài liệu mật mới đến làm việc tại công sở. Riêng lực lượng vũ trang và ngành y tế thành phố đảm bảo 100% quân số...

Đến tối nay, cả nước ghi nhận 218 ca nhiễm nCoV; 64 người khỏi bệnh. Riêng TP HCM có 50 trường hợp nhiễm nCoV, trong đó một số ca Bộ Y tế chưa công bố.

Ngoài ra, TP HCM có hơn 9.000 người đang được cách ly tại các khu cách ly tập trung, gần 1.800 người cách ly tại nhà. Hôm qua, 137 người được về sau khi hết 14 ngày cách ly tập trung, hôm nay có thêm 397 người.

Hữu Công - Trúc Quyên - Quốc Thắng

Tình người Sài Gòn trong thời dịch

9h sáng ngày 1/4, chị Nguyễn Thị Thùy Trang, 35 tuổi, chủ một quán cơm chay ở 49 đường Ngô Quyền, quận 10 đã chuẩn bị sẵn 50 phần quà, gồm một hộp cơm chay, một hộp sữa dành tặng những người bán vé số và người vô gia cư đang gặp khó khăn.

Ngoài một hộp cơm chayvà một hộp sữa, người dân còn được mạnh thường quân ủng hộ thêm nước rửa tay, người nào không có khẩu trang cũng sẽ được tặng. Ảnh: Diệp Phan.

Ngoài một hộp cơm chay và một hộp sữa, người dân còn được mạnh thường quân ủng hộ thêm nước rửa tay, người nào không có khẩu trang cũng sẽ được tặng. Ảnh: Diệp Phan.

Từ ngày 24/3, TP HCM yêu cầu các cửa hàng, dịch vụ không thiết yếu phải đóng cửa để ngăn chặn sự lây lan của dịch Covid-19. Từ ngày 1/4, dịch vụ xổ số cũng dừng phát hành trong 15 ngày. Đây là những hành động quyết liệt của chính quyền, được người dân đồng tình nhưng ngược lại, cũng khiến đời sống của những lao động nghèo, lao động di cư... gặp rất nhiều khó khăn, thậm chí mất hẳn nguồn thu nhập.

"Hôm nay những người bán vé số thất nghiệp, thấy họ khó khăn nên tôi tặng cơm. Quán tôi vẫn nấu bán mang đi, nấu thêm một ít cũng không cực gì mấy", chị Trang nói.

Bà chủ quán cơm chay dán thông báo trước cửa, mỗi ngày chỉ phát 50 phần, nhưng sau khi phát hết vẫn còn nhiều người đến hỏi. Lúc nhân viên báo hết cơm, Trang thấy khuôn mặt khắc khổ của một ông lão chùng xuống, dắt chiếc xe đạp cũ quay đi, chị quay sang bảo nhân viên: "Lấy cơm và thức ăn trên khay cho vào hộp đưa bác đi em".

Gần đến bữa trưa, người đến nhận cơm càng đông. Cứ thế, nồi cơm và những khay thức ăn chị chuẩn bị để bán được chuyển thành cơm tặng miễn phí. Đến 11h30, khoảng 500 phần cơm đã đến tay những người khó khăn.

Nhưng chị Trang không đơn độc. Nhiều người đi đường thấy việc làm của chị, dừng lại hỏi thăm và rồi cứ tự móc ví dúi vào túi chị vài trăm nghìn. Người không góp tiền thì góp gạo, nước suối, nước tương. Họ cứ mang đến đặt trước quán rồi vội ra về, họ không đợi ghi tên vào danh sách ủng hộ.

Anh Dương Văn Đạt (38 tuổi), ở huyện Thủ Thừa, Long An biết quán của chị Trang sẽ phát cơm chay nên đã mua 200 miếng đậu hũ tươi cho vào thùng xốp. phiên dịch Sáng nay, anh chạy xe máy hơn 50km đến trao tận tay chị Trang.

"Chỉ cần mỗi người giúp một chút thì cuộc sống của những người nghèo sẽ đỡ hơn trong thời điểm dịch bệnh này", anh Đạt nói.

Hết đợt phát cơm buổi sáng, 14h, chị Trang bắt đầu phát cơm đợt hai. Rút kinh nghiệm lần phát đầu tiên nên vào buổi chiều chị đã nhờ lực lượng trật tự của phường 6 đến hỗ trợ. Mọi người được hướng dẫn đứng cách nhau 2 mét, trước khi nhận quà, tình nguyện viên xịt dung dịch sát khuẩn lên tay từng người. Nhân viên của quán chuẩn bị sẵn phần quà đặt trên bàn để người dân tự lấy, hạn chế tiếp xúc nhất có thể.

"Lần đầu tiên trong đời tui biết thế nào là nước rửa tay khô", ông Đỗ Văn Chung, 64 tuổi thường nhặt ve chai ở khu vực phường 6 nói.

Quán cơm chay của chị Trang sẽ nấu và phát miễn phí cho người khó khăn đến hết ngày 15/4. Hôm nay, vợ chồng chị Trang cùng một vài nhân viên đã dậy từ 2h sáng để chuẩn bị nguyên liệu và nấu đồ ăn. Khoảng 1.000 phần cơm đã đến tay người dân. Bắt đầu từ ngày mai, ngoài hai bữa chính, chị sẽ phát thêm hơn 100 phần nữa lúc 8h để mọi người ăn sáng.

"Vì số lượng phần cơm tăng lên đột ngột và làm việc liên tục nên tôi chưa tổng kết chi phí hôm nay. Được nhiều người góp vào, tôi sẽ nấu nhiều phần cơm nhất có thể", chị Trang chia sẻ.

Bà Hân và gia đình mong muốn chia sẻ khó khăn với người nghèo đến hết ngày 15/4. Ảnh: Diệp Phan.

Bà Hân và gia đình mong muốn chia sẻ khó khăn với người nghèo đến hết ngày 15/4. Ảnh: Diệp Phan.

Tại TP. HCM, những ngày này có rất nhiều địa điểm phát quà, cơm cho người lao động nghèo. Ở 155, đường Hùng Vương, phường 9, quận 5, hai dì cháu bà Vương Nguyệt Hân (46 tuổi) và chị Ngô Trần Thảo Nguyên (29 tuổi) đang cho gạo, mì tôm và khẩu trang vào túi để tặng người nghèo.

"Tui thấy người ta khổ quá, có chút ít thì giúp thôi chứ không vì do gì cả", bà Hân nói.

16h, ngày 31/3, bà Hân cùng cháu gái treo băng rôn với nội dung: "Nếu khó khăn cứ lấy một phần. Nếu bạn ổn xin nhường cho người khác". Bên dưới, 150 phần quà được đặt trên bàn để người dân ai cảm thấy cần thì đến lấy.

Một tiếng sau, chiếc bàn trống trơn. Nhìn thấy nhiều người khó khăn vui vẻ ôm chặt phần quà ra về. Bà Hân và cháu gái kêu gọi thêm bạn bè, người thân ủng hộ.

Được "tiếp sức", sáng 1/4, số phần quà tăng lên đến 200. "Nhiều bạn bè tôi nói chiều nay sẽ đem thêm bánh gạo và nước rửa tay đến nữa", chị Thảo Nguyên nói.

Mặc dù đặt những phần quà trên bàn để mọi người lấy tự do nhưng bà Hân để ý có những người không thật sự khó khăn, người trẻ còn có thể lao động được vẫn đến lấy quà, có người còn lấy 2-3 phần. Lần phát thứ 2, bà Hân đặt những phần quà trong nhà, thấy ai thật sự khó khăn, hoặc những người già sẽ trao tận tay.

Cạnh điểm phát quà của bà Hân là đại lý vé số nơi anh Trần Khoa (24 tuổi) làm việc. Thấy việc làm ý nghĩ của bà, anh đã ủng hộ thêm tiền để bà mua thêm 100 kg gạo. "Tôi cũng chỉ là người làm công, hôm trước thông báo ngưng phát hành vé số, thấy nhiều người khổ lắm mà tôi chưa giúp được gì nên giờ góp một ít", anh Khoa nói.

Sau lệnh đóng cửa quán ăn có công suất phục vụ trên 30 người. Hệ thống quán cơm xã hội Nụ Cười giá 2.000 đồng bắt đầu phát cơm miễn phí cho người nghèo. Hiện nay, hệ thống quán phối hợp với các mạnh thường quân đặt hàng công ty nấu cơm để phát miễn phí cho người dân. Để tránh tụ tập đông người, ngoài việc đặt những phần cơm tại quán để người dân đến lấy, tình nguyện viên còn chở cơm đến các cổng bệnh viện, xóm lao động phát cho người dân.

Hôm nay, riêng quán cơm Nụ Cười 7 do ông Minh Nghĩa, 67 tuổi quản lý đã phát được gần 200 phần cơm. "Dù là miễn phí, nhưng chất lượng cũng giống như ngày thường, tất cả đều là cơm có thịt", ông Nghĩa nói.

Diệp Phan

Chủ tịch Hà Nội: Thành phố đã có trường hợp F2 Covid-19 trở thành F0 ở quận Long Biên

Hiện nay nguy cơ lớn nhất là ổ dịch từ Công ty Trường Sinh

Phát biểu chỉ đạo tại cuộc họp Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 , Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung nhận định, Hà Nội đang là nơi có số ca nhiễm bệnh nhiều nhất cả nước, có mức độ lây nhiễm nguy hiểm nhất.

“Sự nguy hiểm của lây lan dịch bệnh xuất phát từ 56 trường hợp dương tính từ nội địa TP, chứ không phải ở số phát hiện từ sân bay”, ông Chung nói.

Nhắc lại số các ca nhiễm đã được TP dự báo chính xác từ nguồn lây nhiễm thứ 3 là người về từ vùng dịch và đang được kiểm soát tốt; các trường hợp có khả năng lây nhiễm đã được cách ly, nhận dạng.

Chủ tịch UBND TP nêu rõ, hiện nay nguy cơ lớn nhất là ổ dịch từ Công ty Trường Sinh và đáng chú ý TP đã có trường hợp lây F2 trở thành F0 ở quận Long Biên. 

Chủ tịch Hà Nội: Thành phố đã có trường hợp F2 Covid-19 trở thành F0 ở quận Long Biên - Ảnh 1.

Quang cảnh phiên họp.

Chủ tịch UBND TP nhấn mạnh, Hà Nội hiện có có ổ dịch lớn nhất của cả nước và mức độ nguy hiểm nhất. Thành phố có số dân cư tương tự Vũ Hán, New York trong khi điều kiện và cơ sở vật chất thua kém rất nhiều. Vì vậy mà Thủ tướng quyết định cách ly xã hội là rất kịp thời.

Chủ tịch UBND TP nhấn mạnh, biện pháp duy nhất hiện nay Hà Nội đang thực hiện là cách ly kịp thời, mọi người tránh giao tiếp, ở trong nhà càng nhiều càng tốt. Biện pháp này dược thực hiện mạnh mẽ nhất để làm thẳng đường cong lây nhiễm...

"Nếu thực hiện triệt để được thì trong những ngày chúng ta sẽ khoanh vùng và xử lý được dịch bệnh", Chủ tịch UBND TP khẳng định .

Thành phố đang kiểm soát, làm chủ tình hình

Chủ tịch Hà Nội khẳng định, thành phố đang kiểm soát, làm chủ tình hình, áp dụng nhiều biện pháp phòng, chống dịch bệnh, trong đó có việc xét nghiệm nhanh.

"Thành phố đang triển khai xét nghiệm nhanh trên diện rộng để phát hiện các ca ngoài xã hội.

Mấy ngày vừa qua chỉ xét nghiệm liên quan đến các trường hợp có yếu tố Bệnh viện Bạch Mai, nhưng sẽ mở rộng ra để đánh giá tỷ lệ ngoài cộng đồng xem chiếm bao nhiêu % để đưa ra các giải pháp quyết liệt hơn", ông Chung nói.

Người đứng đầu UBND TP ví dụ về trường hợp tìm ra ca bệnh là nhân viên bán vé của Vietnam Airlines, phát hiện được đã vào khoa Thần kinh của Bệnh viện Bạch Mai.

"Đây chính là biện pháp tìm ra được gốc rễ của dịch bệnh để áp dụng biện pháp mạnh mẽ hơn, để xác minh nhanh hơn các trường hợp F1, F2 để chặt đứt các nguồn lây lan", ông Chung nêu.

Ông Chung yêu cầu, với các trường hợp phát hiện dương tính qua test nhanh, phải đưa vào các bệnh viện của thành phố và Trung tâm kiểm soát bệnh tật (CDC) của thành phố khẩn trương lấy mẫu để xét nghiệm khẳng định.

Chỉ khi xét nghiệm khẳng định là dương tính thì mới đưa sang Bệnh viện Nhiệt đới T.Ư.

"Cái test nhanh này nó có tác dụng với các trường hợp đã có virus trong người. Còn nếu chưa có virus hoặc virus yếu ớt thì không bắt được", ông Chung phân tích.

Theo ông Chung, khi test nhanh phát hiện kết quả dương tính, phải thông báo ngay cho các quận huyện tiến hành xác minh F1, F2, làm ngay lập tức.

Nếu sau đó âm tính tháo gỡ dần, chứ không để chần chừ chờ kết quả mất nửa ngày, để những trường hợp này giao tiếp thêm với nhiều người.

Lãnh đạo Hà Nội cũng chỉ đạo, Sở Y tế và CDC Hà Nội ngay trong đêm 1/4 phải chuyển cho các bệnh viện của thành phố mỗi bệnh viện 100 – 150 bộ test nhanh, đồng thời hướng dẫn để bệnh viện chủ động xét nghiệm cho các trường hợp nghi ngờ đến khám.

Nếu có thể nên mở rộng ra cả các Trung tâm y tế đủ điều kiện. "Tất phiên dịch cả những ai có dấu hiệu là tới đây chúng ta quét hết, sẽ lọc dần, lọc dần và sẽ hết", ông Chung nói.

Chủ tịch UBND thành phố cũng chỉ đạo, từ ngày 2/4, thành phố quyết định mở rộng việc xét nghiệm nhanh cho tất cả mọi người dân.

Chủ tịch Hà Nội: Thành phố đã có trường hợp F2 Covid-19 trở thành F0 ở quận Long Biên - Ảnh 3.

Ảnh lấy mẫu xét nghiệm nhanh. Ảnh: Hoàng Hải.

"Tôi đồng ý với đề xuất của một số quận Đống Đa, Thanh Xuân, Hà Đông, Hai Bà Trưng, Hoàng Mai là nhu cầu của người dân còn nhiều thì có thể làm từ 2 – 3 trạm xét nghiệm nhanh này, cập nhật thông tin lên Smart City để người dân có thể đến nơi gần nhất. Cần thông báo cho người dân đến vào giờ hợp lý, tránh ùn tắc.

Sở Y tế cần huy động toàn bộ cán bộ liên quan đến công tác xét nghiệm để ngày 2/4 có thể kích hoạt hoạt động. Chúng ta mở rộng diện ra, ngoài diện liên quan đến Bạch Mai, những người thời gian qua có dấu hiệu ho, sốt, có nhu cầu thì cũng cho xét nghiệm", ông Chung nhấn mạnh.

Theo ông Chung, đêm 1/4, Bộ Y tế sẽ chuyển cho Hà Nội thêm 20.000 test nhanh và ngày 2/4 là 100.000 test nhanh.

"Như vậy trước mắt Hà Nội có 125.000 test nhanh nên hoàn toàn có thể mở rộng xét nghiệm nhanh ra các quận từ Hà Đông, Thanh Xuân, Hai Bà Trưng, Thanh Trì, Hoàng Mai, Hoàn Kiếm, Gia Lâm, Long Biên, Đông Anh. 

Tại Đông Anh có thể xét nghiệm nhanh cả với công nhân còn làm việc, những người từ Đông Nam Á về... Mở rộng diện mà làm tốt 4 – 5 ngày nữa thì người dân sẽ yên tâm hơn", ông Chung nêu rõ.

Tại cuộc họp, Chủ tịch UBND Hà Nội thông tin để người dân nắm rõ, tất cả các bệnh viện của thành phố hiện nay chỉ có 300 máy thở.

"Như tại Pháp, trung bình 5 triệu dân có 1.000 máy thở, Đức trung bình 1,7 triệu dân có 1.000 máy thở. 

Còn Hà Nội hiện nay, 8 triệu dân chỉ có 300 máy thở thôi!. Do vậy, cách tốt nhất là chúng ta phải phòng ngừa dịch bệnh và thành bại do sự tham gia của người dân”.", ông Chung nói thêm.

Trước đó, trong cuộc họp, Chủ tịch UBND quận Hai Bà Trưng Vũ Đại Phong cho biết, trong ngày, tại trạm dã chiến test nhanh trên phố Trần Đại Nghĩa (P. Đồng Tâm) đã phát hiện 1 ca nghi ngờ dương tính SARS-CoV-2

Trường hợp này phụ nữ này sinh năm 1975 có tiền sử dịch tễ từng vào Khoa Thần kinh Bệnh viện Bạch Mai thăm người thân và hiện là nhân viên một đại lý bán vé máy bay trên đường Phan Chu Trinh.

Hiện nay, quận đã lấy dịch họng trường hợp này để xét nghiệm theo quy định; thực hiện khử khuẩn tại nơi ở và những nơi có liên quan.

Chủ tịch UBND quận Đống Đa Võ Nguyên Phong cũng thông tin về thành lập điểm test nhanh tại trường THCS Đống Đa.

Theo đó, từ sáng qua đến nay đã xét nghiệm được 1.173 mẫu, trong đó có 6 ca nghi dương tính, các ca này đã được chuyển đến BV Bệnh nhiệt đới TƯ cơ sở 2.

Trong 6 ca nghi ngờ này có 2 trường hợp ở Đống Đa, còn lại ở Bắc Từ Liêm, Hoàng Mai, Hoàn Kiếm và tỉnh Hưng Yên.

Theo ông Phong, có khoảng 2.334 người ở quận liên quan BV Bạch Mai, hiện nay theo số liệu sẽ còn khoảng từ 500 - 1.000 người có nhu cầu test nhanh

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 4.

"Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt...."

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 6.

"Tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau".

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ phiên dịch biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Shopee hỗ trợ 2 máy trợ thở, 1 phòng áp lực âm, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang N95 cho tuyến đầu chống dịch COVID-19

Số tiền ủng hộ được dùng để mua các trang thiết bị y tế và thiết bị bảo hộ phòng chống dịch cho các bệnh viện trong nước. Cụ thể, Shopee tài trợ 2 máy trợ thở cho Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương, 1 phòng cách ly áp lực âm cho Bệnh viện Bạch Mai, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang y tế N95 cho các bệnh viện thông qua Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam.

Shopee hỗ trợ 2 máy trợ thở, 1 phòng áp lực âm, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang N95 cho tuyến đầu chống dịch COVID-19 - Ảnh 1.

Đại diện Shopee Việt Nam (trái) trao tặng biểu trưng 2 máy trợ thở, 1 phòng cách ly áp lực âm, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang y tế N95 cho đại diện Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam

"Trong tình hình diễn biến phức tạp của dịch bệnh COVID-19, điều đáng quý là chúng phiên dịch tôi nhận được sự hỗ trợ và đồng lòng của cộng đồng. Cùng với việc các nhân viên y tế không ngừng nỗ lực, chúng tôi cần sự chung tay góp sức để có thể ngăn chặn sự phát tán của dịch bệnh. Chúng tôi đánh giá cao sự hỗ trợ kịp thời của Shopee qua những hoạt động chủ động và thiết thực dành cho đội ngũ y tế. Máy móc thiết bị và vật dụng bảo hộ y tế là hết sức cần thiết để giúp đỡ đội ngũ y bác sĩ và bệnh nhân trong thời gian này. Chúng tôi hy vọng sẽ nhận được nhiều hơn nữa sự hỗ trợ của cộng đồng để cùng nhau giảm thiểu dịch bệnh.", Ông Nguyễn Hữu Tú – Phó Chủ tịch Thường trực kiêm tổng thư ký Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam cho biết.

Ông Trần Tuấn Anh, Giám đốc điều hành, Shopee Việt Nam cho biết: "Hiện chúng ta đang ở thời điểm quan trọng của cuộc chiến chống lại sự bùng phát dịch COVID-19. Các cơ sở y tế và bệnh viện tuyến đầu tại Việt Nam có vai trò đặc biệt quan trọng trong cuộc chiến này, chúng tôi khâm phục sự bền bỉ và cống hiến hết mình của họ trong mọi nỗ lực ngăn chặn dịch bệnh. Mỗi người trong chúng ta đều có trách nhiệm trong cuộc chiến chống COVID-19 và chúng tôi cam kết sẽ luôn đồng hành để hỗ trợ cộng đồng trong giai đoạn này."

Bên cạnh đó, nhằm hưởng ứng chủ trương của Chính phủ Việt Nam và Ủy ban Nhân Dân về việc khuyến khích người dân hạn chế ra ngoài từ ngày 01/04, Shopee tiếp tục triển khai chương trình "Ở Nhà Không Khó, Có Shopee" nhằm mang đến cho người tiêu dùng sự thuận tiện trong việc mua sắm các sản phẩm thiết yếu với giá tốt ngay trên ứng dụng Shopee. Cụ thể, từ ngày 1 đến ngày 24/04, Shopee mang đến ưu đãi đặc biệt cho người dùng với hơn 5.000 voucher miễn phí vận chuyển mỗi ngày và 4 voucher miễn phí vận chuyển sẽ được tặng trực tiếp vào ví mua hàng của người dùng vào ngày 24/04, giúp tiết kiệm được chi phí vận chuyển khi mua sắm trực tuyến trên Shopee. Ngoài ra, người dùng có cơ hội mua sắm các mặt hàng thiết yếu và các sản phẩm liên quan đến chăm sóc sức khỏe với giá tốt vào các khung giờ giảm chớp nhoáng 0H, 12H và 21H mỗi ngày trong suốt thời gian diễn ra chương trình.

Thông tin chi tiết tại: https://shopee.vn/o-nha-cung-shopee

Tải ngay ứng dụng mua sắm Shopee tại App Store hoặc Google Play.

"Nóng" như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức "thả thính" để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm

Ngày 31/3, Garena Free Fire tại Việt Nam đón chào sự kiện mới với tên gọi Lan Quế Phường.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 1.

Sự kiện Lan Quế Phường diễn ra đúng vào Quốc lễ.

Cụ thể, sự kiện Thả thính Lan Quế Phường diễn ra từ 31/3 đến 3/4. Game thủ tham gia sự kiện rất đơn giản, chỉ cần để lại dưới phần bình luận câu thả thính kèm ID trong game và share bài viết trên FB ở chế độ công khai kèm hashtag #ThaThinhLQP để nhận quà.

Sự kiện đang thu hút rất nhiều sự chú ý của cộng đồng. Game thủ Free Fire đang đua nhau thả thính với hàng loạt bình luận rất chất.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 2.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 3.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 4.

Câu cũ nhưng lại dịch công chứng vô cùng hiệu quả.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 5.

Rất bắt trend.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 6.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 7.

Tất nhiên, Garena cũng "khuyến mãi" bộ ảnh Lan Quế Phường đầy nóng bỏng do 2 cô nàng hot girl Lê Xuân Anh (Lê Bống) và Nguyễn Hường (Hường Bear) đảm nhiệm.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 8.

Chị chị em em!

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 9.

Hot girl TikTok Hường Bear.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 10.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 11.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là Thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 1.

Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật dịch công chứng tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".